Hình ảnh

Audio

Liễn gốm (thế kỷ XIII - XIV)

Mã hiện vật: No107

Danh mục: Sưu tập cổ vật

Nội dung

Liễn là loại đồ dùng sinh hoạt gia đình, được dùng khá phổ biến từ thời Trần, thế kỷ XIII – XIV. Liễn màu trắng ngà, hình trụ hơi thuôn về đáy, miệng loe, vát mỏng. Những liễn gốm được trưng bày ở đây được làm theo phong cách gốm men rạn, dòng men khá nổi tiếng thời kỳ này. 
Quá trình tạo ra gốm men rạn là một quy trình công phu, phức tạp, đòi hỏi nghệ nhân phải biết các kết hợp đặc tính của xương gốm, da gốm sao cho hoàn hảo nhất. Gốm men rạn là sự kết hợp của chất liệu gốm và được phủ một lớp men rạn có bề dày khoảng 0,15 - 0,4mm phủ trên bề mặt xương gốm.Trong đó, các nghệ nhân sử dụng đất sét xanh, cát già và giả đất (là bã khi lọc men) để làm xương gốm. Sau khi có hỗn hợp này, các nghệ nhân tiến hành trộn đất theo tỷ lệ đất sét xanh (10 phần), cát già (4 phần), giả đất (8 phần). Khi hệ số giãn nở nhiệt của men và xương gốm chênh lệch nhau, bề mặt lớp men sẽ có rạn nứt nhất định (gọi là rạn chân chim, rạn hạt vừng), lớp men càng dày thì độ rạn càng cao và đảm bảo độ bền. Bên cạnh các sản phẩm thông thường như liễn, tô, chén, … gốm men rạn còn được sử dụng trong chế tác những vật phẩm có tính thẩm mỹ cao.