Hình ảnh

Audio

Gốm sứ Việt Nam thời Nguyễn (thế kỷ XIX)

Mã hiện vật: No101

Danh mục: Sưu tập cổ vật

Nội dung

Vào khoảng cuối thế kỷ XVIII, đầu thế kỷ XIX, khi tình hình đất nước ổn định, nhà Nguyễn đã phát triển dòng gốm phục vụ cho triều đình, quan lại; dòng gốm dân gian phục hồi và bước đầu lại xuất khẩu ở Bát Tràng. Gốm cung đình triều Nguyễn mở lò gốm tại Long Thọ (Huế) chủ yếu là gốm trang trí kiến trúc xây lăng tẩm, ngói phục vụ cung điện, gốm kiến trúc cung điện, lăng tẩm thời Nguyễn là bộ mặt của kinh đô Phú Xuân (Huế) còn lại đến nay, đặc biệt là nghệ thuật trang trí ghép các mảnh gốm sứ đất điêu luyện, mỹ thuật đỉnh cao. Các dòng men rạn trắng ngà, men trắng hoa lam vẫn phát triển ở đỉnh cao. Các loại mầu men phát triển phong phú như màu men đá, trắng đục (gốm cậy); xanh xám, da lươn, đỏ sậm (Phù Lãng). Hình thức trang trí đa dạng, mở rộng đề tài, đặc biệt là tứ quý: Long, ly, quy, phượng; hoa lá: lan, cúc, trúc, mai, bướm, tùng hạc…Nhiều đồ gốm Việt thời Nguyễn đã phát triển có xu hướng phong cách hiện đại. Cuối thế kỷ XIX, khi tình hình chính trị không ổn định, thực dân Pháp xâm lược Việt Nam, đồ gốm sứ châu  u vào Việt Nam, gốm sứ nhà Thanh tràn vào đã ảnh hưởng không ít đến sự phát triển của gốm việt thời Nguyễn, gốm Việt Nam sa sút, không còn mạnh mẽ, lùi dần vào đồ gia dụng bình thường. 
Những hiện vật gốm sứ Việt Nam thời Nguyễn được trưng bày ở đây thuộc dòng gốm men trắng hoa lam rất nổi tiếng thời kỳ này với hoa văn trang trí tinh xảo, đồ án trang trí đặc trưng của gốm sứ giai đoạn cuối thế kỷ XVIII, đầu thế kỷ XIX.